Gặp một "Tỷ phú không tiền"
Bỏ thành phố về vùng biển hoang vắng moi đá trồng cây - đó chính là câu chuyện về Lê Duy Nguyên, vị đại biểu Quốc hội khóa 10 của huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An.
"Ách giữa đàng, mang vào cổ"
Năm 1993, Lê Duy Nguyên về quê Quỳnh Lập vào một buổi trưa hè. Đứng giữa bãi cát tưởng như bị nung chảy bởi cái nắng miền trung, anh bỗng thấy trước mặt lưa thưa mấy cây phi lao tạo nên một vùng bóng mát. Nhưng tại sao mầu xanh ở đây lại nhỏ nhoi như thế ? Anh ngước nhìn những đồi hoang mênh mông, tự hỏi, lòng trào một sự thôi thúc.
Trở về thành phố Vinh, Lê Duy Nguyên lên Sở Lâm nghiệp Nghệ An hỏi về chính sách giao đất, giao rừng. Và ngay sau đó, anh xin nghỉ việc ở phòng thí nghiệm của trường chuyên Phan Bội Châu, từ giã vợ con, khăn gói về Quỳnh Lưu làm thủ tục nhận những quả đồi trọc ven biển ấy. Trong mắt của nhiều người thì việc làm đó chẳng khác nào "ách giữa đàng mang vào cổ"...
Đá nắng, gió, sương muối và cát miền biển luôn tỏ ra thù địch với những mầm xanh mới nhú. Những kiến thức đọc trong sách dạy kỹ thuật trồng rừng của anh vẫn còn non nớt trước thiên nhiên khắc nghiệt. Nhưng anh là một kẻ "lì đòn", hàng ngày cơm niêu nước lọ vác cuốc lên đồi, trưa ngủ trong lùm cây, tối mịt mới về. Phát quang vào ngày nắng nhưng lại trồng cây vào ngày mưa. Bàn chân rớm máu, đôi tay phồng rộp... Làm một mình không xuể anh thuê thêm mấy chục công nhân. Không có tiền trả công, anh đưa ra một quy ước: cung cấp gạo ăn hằng ngày cho họ, sau này bán cây, công nhân được hưởng 80% giá trị.
Thế rồi một ngày, dân Quỳnh Lập bỗng ngỡ ngàng trước một rừng cây xanh mướt phủ kín dải đồi trọc ...
Bây giờ thì tôi đang đi với anh giữa một cánh rừng chim bay mỏi cánh, vào đó dễ lạc mất đường về. Những bạch đàn, keo lá tràm, thông, lim, tràn trề nhựa sống, vươn cao ngạo nghễ trong nắng. Theo giá thị trường, một ha rừng như của anh giá 15 triệu. 15 triệu nhân với 800 ha. Anh trở thành tỷ phú và 70 công nhân cũng sẽ giàu. "Tôi trồng 100 ha lim, (khoảng 600 cây), trung bình mỗi cây được hai khối gỗ, một khối gỗ lim giá 10 triệu đồng. Anh tính xem, cả một kho vàng đó. Nghe ảo tưởng nhưng không ảo tưởng chút nào. Hồi tôi trồng cây bạch đàn chỉ bằng chiếc đũa, nghĩ đến lúc nó lớn thành rừng xa vời lắm, vậy mà... Nhưng lim 70 năm mới thu hoạch được, lúc đó tôi không còn nữa..." Anh cười, "Tôi có trồng rừng cho mình hưởng đâu mà tiếc...".
Thả hươu vào rừng
Những năm 90 của thế kỷ trước, con hươu được xem là một tài sản lớn của bất cứ gia đình nào, bỗng dưng bị xuống giá thảm hại. Từ 30- 60 triệu/ con rớt xuống mức giá dưới 200 nghìn/con, rẻ hơn dê, chó. Thế là từ chỗ được nâng niu, hươu phải chịu cảnh bị ngược đãi, bị giết thịt tràn lan. Quỳnh Lưu là huyện nuôi nhiều hươu nhất tỉnh Nghệ An nên "phong trào" ăn thịt hươu diễn ra rầm rộ. Hươu thưa thớt dần.
Lê Duy Nguyên đã ngẫm ngợi nhiều trước sự thay đổi thân phận chóng vánh của hươu và quyết định bỏ tiền túi ra mua hơn 50 con hươu, đi xin được 10 con nữa đem thả tất cả vào rừng. Rừng của anh đủ rộng, đủ hoang vu để bầy hươu tìm được cảm giác an toàn. Bây giờ, thỉnh thoảng anh bắt gặp cảnh hươu mẹ hươu con thấp thoáng sau những lùm cây.
Cần một con đường
Ngồi trên tảng đá, anh nói cho tôi nghe nỗi niềm đau đáu bấy lâu nay của mình: lo cháy rừng. Đó chẳng phải là điều gì quá xa xôi, chỉ cần một ngọn lửa bốc lên từ đám lá khô, nguy cơ 800 ha rừng thành tro bụi là điều có thật. Mà nói dại, nếu có cháy thì cũng khó dập lắm, vì không có đường cho người, cho xe cứu hỏa, "Cần một con đường lắm anh ạ, tôi đã viết dự án được tỉnh phê duyệt từ lâu, nhưng mãi chẳng thấy tiền về...". Cùng anh em công nhân, anh lăn vào bạt núi đào đá để tự làm một con đường xuyên ngang qua 800 ha rừng. Rồi thuê máy ủi, máy xúc, ước tính cũng lên tới vài trăm triệu. Anh mang tiếng là tỷ phú, nhưng đang là tỷ phú không tiền bởi vì rừng trồng hơn 10 năm nay chưa thu hoạch, không muốn thu hoạch thì đúng hơn. Bây giờ ngả trùng trùng điệp điệp cơ man nào là cây xuống, anh thấy "xót xa như rụng bàn tay".
Cả tỉnh Nghệ An có 70 km bờ biển, thì đây là cánh rừng duy nhất nằm sát biển. Tự bản thân điều đó đã tạo nên một khung cảnh rất nên thơ. Biển xanh, cát trắng, rừng cây... sẽ hứa hẹn một khu du lịch sinh thái tuyệt vời trong tương lai. Nguyên Phó Thủ tướng Nguyễn Mạnh Cầm, nguyên Phó Thủ tướng Nguyễn Công Tạn đã từng đến thăm cánh rừng này. Anh đã nhìn thấy tiềm năng du lịch ấy, nhưng "cái khó bó cái khôn" vì không có tiền đầu tư.
Cho đến bây giờ, cánh rừng này không thể định giá bằng tiền nữa rồi. Nó đang là lá phổi xanh của khu công nghiệp Nam Thanh, Bắc Nghệ, bên này là nhà máy xi-măng Hoàng Mai, bên kia là nhà máy xi-măng Nghi Sơn ngày đêm tỏa khói độc.
Vợ ở thành phố Vinh, ba con đều học đại học ngoài Hà Nội, những lúc một mình đối diện với rừng với biển, anh hay chơi đàn ghi-ta và làm thơ. Tôi đã lặng đi khi nghe anh đọc bài thơ về Đất "... Thật là không hiểu nổi/ Nhưng đã hiểu quá rồi/Đất dưới chân giản dị/Mà lạ lùng lắm thôi/ Mẹ ơi nằm trong đất/ Lặng im nuôi mầm chồi/ Ngày ngày giẫm lên đất/ Con thương đất thương người" .
"Anh nhìn kìa, những cây kia đẹp lắm, nó mọc thẳng, vươn mình ra ánh sáng, nó vô tư quá". Anh chỉ cho tôi rừng cây đang nổi sóng dưới cái nắng bất thần một ngày tháng hai giá rét. Tự nhiên tôi thấy anh giống một rừng cây.
Nguồn: sara.com.vn