Chào đồng hương, răng O/Chú nỏ đăng ký luôn đi, miễn phí mà. Bài hát Xứ Nghệ | Tìm kiếm | Bài mới | Đăng nhập | Đăng Ký

Chuyện tình cảm động dưới chân núi Đôi Chủ đề trước · Chủ đề kế tiếp · Tùy chọn · Coi
hanami_xakura
#1 Đã Gửi : 07/04/2007 lúc 19:43:46

Tâm huyết

Nhóm: Thành viên

Gia nhập: 14-04-2006
Bài viết: 1.063
Điểm: 135
Đến từ: Tân Kỳ
Yêu thích: 3
Được cảm ơn 37 lần trong 18 bài.

 

Đôi vợ chồng 25 tuổi đầy hạnh phúc
Đôi vợ chồng 25 tuổi đầy hạnh phúc.

3 giờ sáng, Hiền nằm không chợp mắt được. Linh cảm Cường đang đứng bên ngoài, Hiền thúc cô bạn cùng phòng dậy. Cánh cửa bật mở, Cường ào vào, ôm chầm lấy cô. Cả hai khóc nấc như trẻ con. Tình yêu đã chiến thắng nỗi mặc cảm tật nguyền.

Một buổi sáng mưa tầm tã, tại cổng bến xe Vinh (Nghệ An), người lơ xe bồng một cô gái tật nguyền đặt bên vệ đường. Cô lết đi trong mưa gió bằng đôi tay rớm máu, nhoài người trên những vũng nước. Bỗng Hiền (tên cô gái) giật mình khi thấy có bàn tay nhẹ nhàng quàng tấm ni lông lên tấm thân còm cõi của mình. Cô ngoảnh lại, ngạc nhiên vì đó là một chàng thanh niên.

"Em về mô? Răng lại đi một mình? Anh tên Cường, để anh đèo em về". Sau một chút ái ngại, Hiền gật đầu để người thanh niên lạ mặt bế lên xe, chạy về phòng trọ của cô. Không ai có thể ngờ, đó là sự khởi đầu của một mối lương duyên, một câu chuyện cổ tích giữa đời thường hôm nay.

Tình yêu như là duyên nợ

Sau lần gặp gỡ tình cờ ấy, chàng thanh niên khỏe mạnh, cường tráng đang là sinh viên trường Cao đẳng Sư phạm kỹ thuật Nghệ An Nguyễn Hồng Cường cứ thấy thương thương cô gái tật nguyền tên Hiền. Cường tìm đến phòng trọ của Hiền ở tại trung tâm chấn thương chỉnh hình của tỉnh. Hai người chuyện trò rất nhiều điều.

Sau đó, mỗi ngày vài bận, Cường ghé thăm Hiền. Mỗi lần đến Cường thường mang theo món đồ ăn sáng, hay bao trái cây, có khi lại là món đồ tế nhị dành cho con gái khiến Hiền đỏ mặt vì thẹn. Ngày qua ngày, trái tim nhạy cảm của người con gái mách bảo Hiền biết điều gì đã đến. Cô nhận ra mình đã yêu nhưng lại ngại phận tật nguyền nên tìm cách lết đi trốn mỗi lần Cường đến. Nhiều đêm, nhìn qua khung cửa từ phòng trọ của bạn, thấy Cường ngóng tìm mình, cô bưng mặt khóc, muốn hét lên thật to, nhưng rồi đôi môi lại mím chặt.

Một đêm, tầm 3 giờ sáng, Hiền nằm không chợp mắt được, linh cảm Cường đang đứng bên ngoài. Hiền thúc cô bạn cùng phòng dậy mở cửa. Cánh cửa bật mở, Cường ào vào, ôm chầm lấy cô. Cả hai đứa khóc nấc lên như trẻ con. Sáng hôm sau, Cường đến dẫn Hiền về nhà mình ở khối 5 phường Cửa Nam, TP Vinh xin phép bố mẹ cho làm đám cưới. Bố mẹ và người thân như chết lặng trước lời đề nghị này. Mọi người lắc đầu, tức giận và thương hại. Nhưng anh vẫn nắm chặt tay Hiền rơm rớm lệ: "Dù trời đất có xoay chuyển đến đâu, anh cũng không bao giờ rời xa em".

Cường lặng lẽ đưa Hiền đi đăng ký kết hôn rồi hai người khăn gói về quê Hiền sinh sống, bỏ lại sau lưng là phố xá, tương lai và sự bất ngờ của người thân.

Mưu sinh gian khó

Xóm Khánh Thành đất đai nứt nẻ, dấu chân chim bạc phếch nắng, dưới chân núi Đôi (xã Tây Thành, Yên Thành, Nghệ An) đón thêm đôi vợ chồng mới. Hiền sinh ra ở đây, trong một gia đình nông dân nghèo. Lúc 6 tháng tuổi, Hiền phải nhập viện vì một trận ốm thập tử nhất sinh. Từ đó, mọi người trong gia đình hoảng hốt phát hiện Hiền càng lớn, đôi chân không còn cử động được và teo tóp dần. Lên 7 tuổi, Hiền bắt đầu biết tập bò, trườn. Thấy bạn bè cùng trang lứa cắp sách tới trường, em cũng nằng nặc đòi đi học. Gia đình nghèo, cái ăn còn chạy bữa, huống chi... Bố mẹ Hiền nhìn con lết đôi chân bại liệt mà trào nước mắt.

Thương con, đêm đêm ông Ninh, bố Hiền lại chong đèn dạy con mặt chữ, phép tính toán thông thường. Hiền là cô bé sáng dạ, tiếp thu rất nhanh. Hiền biết đọc, biết viết, tính toán nhanh. Lớn lên, khuôn mặt Hiền càng đẹp như một đóa lan rừng, nhưng lúc nào ánh mắt cũng chất chứa một nỗi buồn hun hút. Năm 2000, nghe người ta nói bệnh bại liệt của Hiền có thể chữa trị được, người cha thương con đã vay mượn khắp nơi để đưa Hiền vào trung tâm phục hồi chức năng của tỉnh. Nhưng mọi nỗ lực cuối cùng cũng chỉ để an ủi mà thôi.

Sau ngày cưới vợ, không mảnh đất cắm dùi, Cường nhờ người bạn thân đứng tên vay ngân hàng 10 triệu đồng để xin miếng đất và cất gian nhà ngói nhỏ nơi hẻm núi. Sáng sớm, Cường vào rừng kiếm củi đem bán, rồi sửa xe đạp, làm thuê, làm mướn để nuôi vợ. Mọi sinh hoạt cá nhân của vợ đều nhờ vào đôi tay Cường quán xuyến.

Thương chồng, Hiền đâm nghĩ quẩn. Nhiều lúc, cô nghĩ đến cái chết để giải thoát nỗi khổ cho chồng. Nhưng rồi, trước sức mạnh của tình yêu người bạn đời mang lại, Hiền không thể chết được. Những lúc Cường vắng nhà, Hiền cố dùng hai tay lết sang nhà bà cô ở gần nhà học may vá và rồi cũng thành nghề. Hiền bắt đầu nhận đồ may gia công, đồ thêu để đỡ đần cho chồng. Bà con lối xóm, phần vì thương đôi vợ chồng trẻ, phần vì đôi tay khéo léo của Hiền nên ngày càng nhiều người kéo đến đặt hàng. Thỉnh thoảng, Cường lại khăn gói đi "ngó trộm" các kiểu, mốt quần, áo trên thị trường, rồi về "truyền thụ" giúp vợ. Cuộc sống của họ cũng bớt nhọc nhằn.

Tình vẫn đẹp dưới chân núi Đôi

Tình yêu của họ đến ngày kết trái. Hiền có thai. Ngày vượt cạn để thực hiện chức năng của người phụ nữ là một quá trình cực khổ. Trời thương, mẹ tròn con vuông. Cả bệnh viện Yên Thành cảm động rơi nước mắt khi chứng kiến sự chăm sóc vợ ân cần, dịu dàng đầy yêu thương của Cường. Cường đặt tên con là Hoài Thương, với ý nghĩa tình yêu thương sẽ mãi mãi bền vững trong ngôi nhà của mình. Sau khi sinh nở, Hiền bị nhiều chứng bệnh (sỏi mật, dính ruột, đau dạ dày) hành hạ. Cường đưa vợ đi chạy chữa khắp nơi trong cảnh túng thiếu. Hiền lại nghĩ quẩn, nhưng tình yêu một lần nữa lại níu cô khỏi cái chết.

Vợ yếu đi nhiều, việc nuôi con cũng trở nên rất khó khăn. Nhiều đêm Cường phải bế con đi khắp xóm để xin bú nhờ. Cuộc sống lại rơi vào cảnh nhọc nhằn, chạy vạy. Món nợ ngân hàng và vay anh em cứ dày thêm, có lúc lên đến 30 triệu đồng. Cường vẫn luôn lạc quan động viên vợ: "Người sống là đống vàng, trời cho mình khỏe mạnh là sẽ có tất cả". Đêm đêm, khi nỗi buồn đè xuống đôi mắt vợ, Cường lại vỗ về Hiền bằng tiếng đàn và những bài hát do mình sáng tác: "Thế giới đông người nhưng anh chỉ có riêng em/Dẫu em là người tật nguyền nhưng trong đôi mắt anh em là người đẹp nhất thế gian...".

(Theo Thanh Niên)


Trường Hàn Ngữ Kanata - Trung Tâm Ngoại Ngữ Sara Vinh Tuyển Sinh KLPT Đi Xuất Khẩu Lao Động Sang Hàn Quốc, Khai Giảng Vào Đầu Tháng 6/2011, Nhận Đăng Ký Học Tại Trung Tâm Ngoại Ngữ Sara Vinh, Số 2 Đại Lộ Lê Nin.Thành Phố Vinh 0383.525.558, email kanata_vinh@yahoo.com.vn, Giảm 20% Cho 100 Học Sinh Đăng Ký Đầu Tiên
Chào mừng bạn đã đến với diễn đàn "Kết Nối Ân Tình Xứ Nghệ". Với mục tiêu xây dựng một sân chơi bổ ích, giao lưu kết nối cộng đồng mạng phát triển, vững mạnh - chúng tôi luôn trân trọng mọi đóng góp, bài viết của tất cả các thành viên. Chúc bạn có những thông tin bổ ích, giây phút thoải mái với diễn đàn.

Phương Thủy
#2 Đã Gửi : 07/04/2007 lúc 21:30:07

Siêu tích cực


Nhóm: Thành viên

Gia nhập: 07-12-2006
Bài viết: 204
Điểm: 0
Đến từ: TP.Vinh
Yêu thích: 0
Được cảm ơn 10 lần trong 10 bài.
Chuyện tình của đôi bạn trẻ trên thật cảm động. Quả thực Tình Yêu chân chính sẽ vượt qua được tất cả, chỉ cần có niềm tin và nghị lực. Chỉ một lần tình cờ gặp gỡ và chàng trai đã nâng niu cô gái trên chính bàn tay của mình đã tạo nên mối nhân duyên kỳ ngộ này.Cứ như là ở trong chuyácỠcổ tích vậy. Tình Yêu đã giúp họ chiến thắng được bản thân mình và vượt qua được những thử thách như sự không chấp thuận của bố mẹ và lời dị nghị của những người xung quanh.
Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya
Dịu dàng quá lời thì thầm của gió
Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ
Biết đâu chừng thiên sứ đứng vây quanh
boyNgheAn_bocdauxeLiFan
#3 Đã Gửi : 21/04/2007 lúc 10:16:10

Tâm huyết

Nhóm: Thành viên

Gia nhập: 12-12-2006
Bài viết: 371
Điểm: 354
Đến từ: Nghi Lộc
Yêu thích: 31
Được cảm ơn 34 lần trong 23 bài.
Có lẽ từ khi sinh ra đến giờ tôi chưa bao giờ dám nghĩ sẽ có 1 cuộc tình đẹp đến thế!! 1 câu chuyện tình đáng đọc nhất từ trước đến đến nay!1 người con trai dám vượt qua chính bản t mÃn mình và định kiến xã hội để che chở cho 1 cô gái tật nguyền đáng thương!Cái này chắc tôi chỉ dám tưởng tượng trong film Hàn Quốc mà thôi!
Có khi nào trên dòng đời xuôi ngược



Ta vô tình nhặt được nghìn Đô


hanami_xakura
#4 Đã Gửi : 23/04/2007 lúc 18:39:08

Tâm huyết

Nhóm: Thành viên

Gia nhập: 14-04-2006
Bài viết: 1.063
Điểm: 135
Đến từ: Tân Kỳ
Yêu thích: 3
Được cảm ơn 37 lần trong 18 bài.
Tự bao đời ngọn núi hình hai người hôn nhau ở xã Tây Thành, huyện Yên Thành - Nghệ An có tên gọi Núi Đôi. Ngày nay nó được gọi bằng cái tên mới: Núi Tình Yêu. Người làm thay đổi tên núi là Nguyễn Hồng Cường ở TP Vinh và cô gái tật nguyền Nguyễn Thị Hiền ở vùng núi hẻo lánh phía Tây huyện lúa Yên Thành

Chuyện tình dưới núi

Vượt hơn 20 km đường rừng, chúng tôi đến xóm Khánh Thành, xã Tây Thành và dừng chân dưới chân Núi Tình Yêu. Mùa xuân vẫn còn tràn đầy trên những đồi hoa mua nở tím thủy chung. Anh Tuấn Đào, người dẫn đường, đưa tôi theo một lối mòn vào hẻm núi chỉ ngôi nhà bé tin hin: “Địa chỉ đỏ đây rồi!”. Chúng tôi vào nhà, bên trong chẳng có một thứ đồ đạc gì đáng giá ngoài chiếc giường đôi. Trên giường, một thiếu phụ người gầy quắt, hai ống chân teo tóp như hai que củi khô đang âu yếm nhìn đứa con 5 tháng tuổi đẹp như tranh vẽ nằm ngủ ngon lành. “Các anh thông cảm, em không đứng dậy được. Mời các anh ngồi chơi” – chị chủ nhà mời, dù xung quanh chẳng có chiếc ghế nào.

Người phụ nữ ấy tên là Nguyễn Thị Hiền, sinh năm 1980 trong một gia đình nông dân nghèo ở xóm Khánh Thành, xã Tây Thành. Lúc 6 tháng tuổi, sau một trận sốt thập tử nhất sinh, đôi chân Hiền không còn cử động được và dần teo tóp. Vì nhà quá nghèo nên gia đình cũng không thể đưa Hiền đi chữa trị chu đáo. Tuy không đi được nhưng Hiền là cô bé sáng dạ, thông minh. Hiền chưa một lần được đến trường, chị chỉ học lỏm qua những đứa em và sách vở nhưng cũng đọc thông viết thạo và giải được cả những bài toán khó lớp 6, lớp 7. Hiền còn học may, thêu thùa rất giỏi và được chủ tiệm may ở trung tâm xã trả lương tháng... Năm 2000, nghe người ta nói bệnh bại liệt của Hiền có thể chữa trị được, người cha thương con đã vay mượn khắp nơi để đưa chị vào trung tâm phục hồi chức năng của tỉnh. Chính tại nơi đây, chị đã gặp Cường, một sinh viên của Trường Sư phạm Kỹ thuật Vinh.

Chị kể: “Lần về quê rồi trở vô trung tâm, lúc xuống xe trời mưa to lắm, người lơ xe bồng em xuống đặt bên vệ đường, em lết đi bằng tay, không muốn ngồi xe lai vì trung tâm cũng chỉ cách đó khoảng 500 m. Một người con trai đã đi đến lấy tấm ni lông quàng cho em, hỏi em đi về đâu, rồi anh ấy chở em đến trung tâm. Sau này em biết anh là Cường, từ đó ngày nào anh cũng đến thăm em và chúng em thân nhau lúc nào cũng không biết. Anh Cường quan tâm chăm sóc em suốt một thời gian dài khiến ai cũng tưởng chúng em là vợ chồng. Rồi anh ngỏ lời yêu em, muốn lấy em làm vợ. Em cũng rất yêu anh Cường nhưng nghĩ thân phận mình không xứng với anh, sợ anh khổ nên em luôn lẩn trốn. Nhiều đêm anh đến đứng ngoài cửa nhưng cửa đóng không vào được. Một hôm, khoảng 3 giờ sáng, em linh cảm có anh đang đứng ngoài nên nói với cô bạn cùng phòng mở cửa. Anh ào vào nói anh lo cho em quá... Chúng em ôm lấy nhau khóc. Sáng hôm đó, anh đưa em về nhà xin phép bố mẹ anh ấy ở khối 5, phường Cửa Nam, TP Vinh để cưới em”.

Người thân và làng xóm của Cường sửng sốt khi biết chuyện “động trời” như vậy, nhiều người ra sức ngăn cản. Mặc, Cường đưa Hiền đi đăng ký kết hôn rồi hai vợ chồng về quê Hiền chung sống.

Sức mạnh tình yêu

Khi về sống với nhau, vợ chồng Cường không mảnh đất cắm dùi, anh phải nhờ người bạn thân đứng tên vay ngân hàng cho 10 triệu đồng để xin miếng đất và cất gian nhà ngói nhỏ nơi hẻm Núi Đôi. Cuộc sống của họ hết sức vất vả. Cường hằng


Nguyễn Thị Hiền và con gái Hoài Thương

ngày phải vào rừng kiếm củi đem bán, rồi sửa xe đạp, làm thuê, làm mướn để nuôi vợ. Mọi sinh hoạt cá nhân của vợ tất tần tật đều một tay Cường quán xuyến nhưng anh chưa hề kêu ca lấy nửa lời. “Em càng ngày càng ốm yếu, nhiều khi em có ý định tự tử để cho anh Cường đỡ khổ nhưng tình cảm của anh dành cho em lớn quá” - Hiền ngậm ngùi kể trong nước mắt. Tình yêu của Cường đã làm cho bệnh tình của Hiền ngày một đỡ hơn. Hiền nhận đồ may gia công, đồ thêu để đỡ đần cho chồng. Đêm đêm Cường lại vỗ về Hiền bằng tiếng đàn và những bài hát do anh sáng tác.

Rồi niềm vui vỡ òa trong ngày chị sinh con. Những bệnh nhân và các bác sĩ ở Bệnh viện huyện Yên Thành đều cảm động rơi nước mắt khi chứng kiến cảnh Cường chăm sóc vợ ân cần dịu dàng, tận tình, đầy yêu thương. Bác sĩ Mai Hà kể: “Hơn 30 năm ở bệnh viện này, bây giờ tôi mới chứng kiến một người chồng chăm sóc, yêu thương vợ tuyệt vời như thế!”. Tiếng lành đồn xa, nhiều người đã tìm về tận Núi Đôi để thăm gia đình này. Rất nhiều học sinh các trường cấp 3 đã tổ chức “hành hương” để được trò chuyện với anh Cường, chị Hiền. Từ đó, Núi Đôi được mọi người gọi là Núi Tình Yêu.

Cường từ khi đưa vợ con ở bệnh viện về, chẳng làm được việc gì để kiếm tiền vì anh phải ở nhà chăm sóc vợ con. Nhiều đêm anh phải bế con đi khắp xóm để xin sữa cho con bú nhờ... Cuộc sống cực kỳ vất vả khó khăn nhưng Cường vẫn luôn lạc quan động viên vợ. Chị Ngọc, giáo viên tiểu học, nhà ở gần đó, rơi nước mắt nói: “Tôi không có đủ lời để nói về những khổ ải nhưng tốt đẹp của đôi vợ chồng Hiền - Cường. Không thể cắt nghĩa được tại sao một chàng trai như Cường lại yêu một cô gái như vậy, nhưng rồi tôi nghĩ chỉ có tình yêu mới làm nên những điều kỳ diệu, mới dệt nên thiên diễm tình như thế!”.

“Bốn mùa thơm mãi...”

Khi chúng tôi đang nói chuyện với chị Hiền và mấy người hàng xóm thì Cường trở về, trên vai vác mấy thanh gỗ, trông anh khá đẹp trai, giao tiếp rất điềm đạm. Cường cho biết anh đi mua mấy thanh gỗ về để đóng cho vợ chiếc xe lăn. Cường sà xuống và thơm lên má cô con gái Hoài Thương, đã 5 tháng tuổi. Cường nói: “Em đặt tên cho con là Hoài Thương tức là yêu thương mãi mãi. Đối với chúng em vẫn mãi là Núi Đôi, Núi Tình Yêu không có gì có thể chia lìa được, ngoại trừ cái chết! ... Rồi Cường lại ôm đàn mỉm cười âu yếm nhìn vợ và cất tiếng hát. Tiếng hát, tiếng đàn vang lên trong căn nhà nhỏ làm chúng tôi cũng rưng rưng...

Chia tay gia đình Cường – Hiền, chia tay Núi Tình Yêu trong buổi chiều mà từng đợt gió mùa hùn hụt thổi, chúng tôi thầm nghĩ rằng giá như có những tấm lòng nhân ái của cộng đồng thì đôi chân tật nguyền của chị Nguyễn Thị Hiền có hy vọng đứng dậy và bước đi được!

Nguồn SLNA-FC

HẠNH NGUYÊN



Trường Hàn Ngữ Kanata - Trung Tâm Ngoại Ngữ Sara Vinh Tuyển Sinh KLPT Đi Xuất Khẩu Lao Động Sang Hàn Quốc, Khai Giảng Vào Đầu Tháng 6/2011, Nhận Đăng Ký Học Tại Trung Tâm Ngoại Ngữ Sara Vinh, Số 2 Đại Lộ Lê Nin.Thành Phố Vinh 0383.525.558, email kanata_vinh@yahoo.com.vn, Giảm 20% Cho 100 Học Sinh Đăng Ký Đầu Tiên
VoKhanhHoan
#5 Đã Gửi : 04/10/2007 lúc 20:36:01

Tích cực


Nhóm: Thành viên

Gia nhập: 28-09-2007
Bài viết: 10
Điểm: 0
Đến từ: TP.Vinh
Yêu thích: 0
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài.
Tôi không biết bình luận gì. Vì nghe chuyện của anh Cường, chị Hiền tôi thấy mình thật  nhỏ bé!
Tôi thèm một bát cháo Lươn
Bát chè xanh nóng nặng tình quê hương
Nhút Thanh Chương tương Nam Đàn còn đó
Xứ Nghệ mình mộc mạc mà thương!
vikhuan_coc
#6 Đã Gửi : 05/10/2007 lúc 21:11:59

Siêu tích cực


Nhóm: Tin tức

Gia nhập: 19-05-2007
Bài viết: 123
Điểm: 3
Đến từ: Nam Đàn
Yêu thích: 8
Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài.
ý nghĩa và bổ ích, thú thực từ trước tới giờ tớ chưa bao giờ nghĩ là mình thiếu bản lĩnh tự quyết, nhưng hôm nay đọc nhũng dòng này quả thực thấy mình nhỏ bé quá. nếu đứng vầo hoàn cảnh anh cường, tớ không nghĩ mình sẽ vượt qua được. đất nghệ mình có nhiều điều đáng tự hào quá
nguyensongcunghoctap
#7 Đã Gửi : 06/10/2007 lúc 01:30:55

Siêu tích cực


Nhóm: Thành viên

Gia nhập: 24-09-2007
Bài viết: 21
Điểm: 0
Đến từ: Bắc Ninh
Yêu thích: 0
Được cảm ơn 1 lần trong 1 bài.
DOC CAU CHUYEN TINH TREN TOI TU NHIEN MC CAM CHO CHINH AN THN CUA MINH NU .CUNG LA CON TRAI CHUA MOT LAN YEU NHUNG TOI CHAC CHAN MINH KO THE LAM UC NHU ANH UONG TRONG CAU CHUYEN .TOI GHET CHINH BAN THAN MINH VA NGUONG MO TRUOC CAU CHUYEN TINH DANG NHO
Em ơi buồn làm chi,
anh đưa Em về sông đuống
Ngày xưa cát trắng phẳng lỳ,
Sông đuống trôi đi một dòng lấp lánh ,
TRAN HOANG VIET NHAM

nguyensongcunghoctap
#8 Đã Gửi : 06/10/2007 lúc 01:35:31

Siêu tích cực


Nhóm: Thành viên

Gia nhập: 24-09-2007
Bài viết: 21
Điểm: 0
Đến từ: Bắc Ninh
Yêu thích: 0
Được cảm ơn 1 lần trong 1 bài.

HẠNH PHÚC CHO KHÔNG BAO GIỜ ĐÒI LẠI

ĐÃ YÊU RỒI SẤU ĐẸP CŨNG LÊN THÆ 

BAO KHỔ ẢI BÊN EM LÀ ĐIỂM TỰA

CHO DÙ EM KHÔNG BƯỚC ĐƯỢC BAO GIỜ

THÂN TẶNG ANH CƯỜNG VÀ CHỊ HIỀN CHÚC ANH CHỊ MÃI MÃI BÊN NHAU KHÔNG HÌ CHIAA CẮT.CẢM Æ N ẠN Đà CHO MỌI NGƯỜI VỀ TRANG TIN NÀY

Em ơi buồn làm chi,
anh đưa Em về sông đuống
Ngày xưa cát trắng phẳng lỳ,
Sông đuống trôi đi một dòng lấp lánh ,
TRAN HOANG VIET NHAM

ChiHoan
#9 Đã Gửi : 19/10/2007 lúc 20:38:44

Siêu tích cực


Nhóm: Thành viên

Gia nhập: 09-10-2007
Bài viết: 34
Điểm: 0
Đến từ: TP.Vinh
Yêu thích: 0
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài.

Chúc anh chị mãi hạnh phúc! Chí này phục anh chị rồi đó!

"New Chí Phèo but don't change individual style"
CauChu296
#10 Đã Gửi : 20/10/2007 lúc 17:13:11

Siêu tích cực
Nhóm: Thành viên

Gia nhập: 15-10-2007
Bài viết: 42
Điểm: 0
Đến từ: Nam Đàn
Yêu thích: 0
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài.
Hanh Phuc wa ! nếu đc hy sinh vì ng mình yêu thì ko có gì để ân hận nhỉ ? đi tìm kiếm nửa còn lại của mình đi mọi ng!
Anh Sẽ Bước Tiếp Chặng Đường Ko Co Em !
antiem
#11 Đã Gửi : 22/10/2007 lúc 20:33:47

Siêu tích cực
Nhóm: Thành viên

Gia nhập: 22-04-2007
Bài viết: 56
Điểm: 0
Đến từ: Thanh Chương
Yêu thích: 0
Được cảm ơn 1 lần trong 1 bài.

cuoc song bay gio co y nghia nhat ko phai la co that nhieu tien ma do la moi con nguoi deu co mot tinh yeu dich thuc....

              triet ly song cua jymytuyen

tinh yeu cua anh cuong va chi hien that dep va that y ngia

quê hương là gì hả mẹ?
mà cô giáo dặn phải yêu
quê hương là gì hả mẹ ?
mà ai di xa cũng nhớ nhiều.
       ....???... anhtuyen..tt thanhchuong..???
in_my_life
#12 Đã Gửi : 23/10/2007 lúc 12:57:01

Siêu tích cực


Nhóm: Thành viên

Gia nhập: 09-10-2007
Bài viết: 34
Điểm: 0
Đến từ: Quế Phong
Yêu thích: 0
Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài.
Em là con trai nhưng khi đọc bài viết về anh Cường chị Hiền em không cầm được nước mắt, em cụng có bà con ở yên thành, khi mô về yên thành em muốn đến nhà anh chị chơi, chúc anh chị hạnh phúc, chúc em Hoài thương khỏe mạnh,in_my_life39378.5783217593
Trong tim anh khắc sâu bao kỷ niệm
Tình yêu chân thành anh dành cả cho em.
ChiHoan
#13 Đã Gửi : 25/10/2007 lúc 22:53:49

Siêu tích cực


Nhóm: Thành viên

Gia nhập: 09-10-2007
Bài viết: 34
Điểm: 0
Đến từ: TP.Vinh
Yêu thích: 0
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài.

Em ở xa nhưng có lẽ phải thu xếp về với Nở và vườn chuối nhỏ sơm sớm thôi. Được người mình yêu nấu cho bát cháo hành cũng thấy ấm lòng. Tình Yêu muôn năm.

"New Chí Phèo but don't change individual style"
Coi thử O/Chú đang mô đang lượn lờ cùng mềnh trong thớt ni
Guest
Di chuyển  
Bác không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bác không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bác không thể xóa bài của Bác trong diễn đàn này.
Bác không thể sửa bài của Bác trong diễn đàn này.
Bác không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bác không thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.

@DatNghe Theme by HaDttT & XuNghe_Forever (webdatnghe@yahoo.com)
Bản quyền bởi YAF 1.9.301 | YAF © 2003-2009, Yet Another Forum.NET
Thời gian xử lý trang này hết 0,526 giây.