Tui Gui cau chuyen nay den Dien dan Neh ! Neu Web Controller khong che, Post len cho anh, chi em Datnghe.com doc choi !
Một câu chuyện tình yêu
Tháng 5 năm 1942, trung úy Giôn Blăng vừa từ Luân Đôn tới nhậ chức ở tập đoàn quân thứ 8 của Anh đóng tại Tôbruc – Một thành phố biển của LiBi( Bắc Phi) đă đụng ngay cuộc bao vây của lien quân Đức – Ý. Blăng hoảng hồn trong tiếng bom nổ, tiếng pháo gầm, tiếng rít của xích xe tăng. Từ đó anh mắc bệnh sợ chiến tranh.
Ngày 20 thang 6, liên quân Đức – Ý tổng tấn công, ba vạn quân Anh bị bắt làm tù binh, Blăng cũng ở trong số đó. Có điều trời ban cho vận may, trong một cơn hỗn loạn, lợi dụng đêm tối anh đã trốn thoát và tìm về được với đơn vị. nhưng bệnh sợ hãi của Blăng ngày càng nặng hơn, anh muốn trốn khỏi quân đội, thoát ra khỏi chiến tranh, nhiều lúc tâm trang tự oán trách mình quá nặng nề, anh đã nghĩ tới chuyện tự sát.
Rồi một hôm, anh và các chiến hữu đang nghỉ trong chiến hào, thì một viên sĩ quant ham mưu ôm tới một chồng sách phát không cho binh sĩ ngoài mặt trận. blăng vớ được một quyển sách có tên là “ làm thế nào giữ được cân bằng tâm thái trong lửa đạn”. Anh đọc nghiến ngấu như người đang khát tìm được nước. Đó là một cuốn sách hay, tư liệu phong phú, lý lẽ thấu triệt, văn phong trôi chảy, giọng văn tha thiết. Blăng rất thích, đọc đi đọc lại, long dạ sáng dần , rồi nỗi sợ hãi chiến tranh và chết choc cũng dần dần tiêu tan.
Cuốn sách đã trở thành người thầy người bạn không bao giờ xa rời Blăng. Tháng 11 năm ấy, quân đồng minh Mỹ- Anh phản công thắng lợi, tâm trạng Blăng càng tốt hơn. Anh lại mang cuốn sách ra đọc, đọc cả lời tựa nên mới biết tên tác giả là Giudis- Một cô gái còn rất trẻ. Yêu sách yêu luôn cả người, trong đầu anh lúc nào cũng hiện ra hình bong một cô Giudis kiến thức phong phú, rất hiểu tâm lý, dịu dàng xinh đẹp, và dường như ngày nào cô cũng kể cho anh nghe một câu chuyện rất hay của thần tình yêu trong bom đạn.
Anh viết cho Giudis một lá thư cảm ơn, bầy tỏ những cảm nghĩ của mình khi đọc cuốn sách, tuy nhiên anh không mơ tưởng gì đến chuyện cô sẽ viết thư trả lời! Vậy mà hai tuần sau, anh lại nhận được thư trả lời! Thư viết rất ngắn, song cũng đủ nói lên tâm trạng của tác giả đã gặp được tri ân. Anh lại viết thư cho cô, cô lại trả lời, bầy tỏ lòng kính yêu người sĩ quan trẻ đang đổ máu chiến đấu nơi đất khách quê người. Đối với Blăng, đó là sức mạnh cổ vũ vô cùng lớn, anh đang cần sức mạnh này.
Cho tới tháng 5 năm 1945- ngày chiến tranh châu Âu kết thúc, kể đã gần 3 năm trời, Blăng và Giudis lien tục thư từ cho nhau, dần dần hai người đã nói chuyện tình yêu. Blăng kể hết toàn bộ than thế và lai lịc của mình, và cũng gửi tặng anh một bức ảnh cá nhân- Một sĩ quan trẻ đẹp trai. Blăng cũng xin cô một tấm ảnh của “người đẹp”, nhưng Giudis không gửi tặng và đã trả lời như thế này: “ nếu đúng như anh đã nói nhiều lần, anh yêu tôi vì “ cá tính trong sang, tài hoa nổi trội, tủ tưởng sâu sắc”, vậy vì sao anh lại cần phải biết diện mạo tôi? Nếu anh đã thật sự yêu chân thành , “có trời cao đất dầy chứng giám”, “dẫu sông cạn đá mòn cũng không thay lòng đổi dạ”, vậy chuyện tôi có xinh đẹp hay không có quan hệ gì đâu? Tôi linh cảm thấy hình như anh nghĩ rằng tôi đẹp nên mới viết thư cho tôi, tính chuyện yêu đương với tôi, giống như nhiều người đàn ông lầm tưởng khác? Nếu tôi là một cô gái bình thường , thậm chí rất xấu, không biết liệu anh có nồng nhiệt theo đuổi tôi nữa hay không?”.
Nhận được lá thư, Blăng lien tưởng ngay, cố hình dung ra khuôn mặt của Giudis. Phải rồi, chắc chắn là cô ta không đẹp, thậm chí còn rất xấu. tuy nhiên, ấn tượng của anh đối với cô đã quá sâu sắc, anh khao khát mong được nhìn thấy gương mặt cô.
Blăng sắp về nước, hiện anh đã thăng lên cấp trung tá. Trước lúc lên đường, anh viết thư cho Giudis, lời lẽ tha thiết: “chúng ta đã sắp được gặp mặt nhau! Đừng hành hạ anh nữa, có được không? Hãy cho anh biết làm thế nào để gặp đuơcj em? Nói cho chính xác, làm thế nào để nhận ra em?
Giudis đánh điện ra cho anh: “ Theo ngày tháng đã hẹn, 6 giờ chiều chờ tôi ở cửa ra vào số 1 ga tàu điện ngầm Luan Đôn, tay anh cầm cuốn sách tôi đã viết, ngực tôi cài một bông hoa hồng màu đỏ của nước Anh. Có điều, tôi sẽ không nhận anh trước, cũng không để anh nhìn thấy tôi trước. Nếu như anh cảm thấy tôi không phù hợp làm bạn gái của anh, anh có thể không nhận tôi”.
Trung tá Blăng đến điểm hẹn trước, chăm chú theo dõi người qua lại, chỉ mong nhận ra được ngay nàng Giudis kết bạn đã ba năm mà chưa hề thấy mặt. Còn ba phút nữa thì 6 giờ, một cô gái mặc áo váy màu xanh thong thả bước lại phía anh. Mái tóc vàng cặp mắt xanh, đôi môi đỏ, hàm răng trắng, phong thái nhã nhặn, dáng điệu thiết tha, đúng là một người đẹp Ănglo-sắcxông mà ai thấy cũng thích. Viên trung tá mừng rỡ, quên bén mất trên ngực cô nàng có bong hồng đỏ hay không, liền bước tới bắt chuyện. Nào ngờ người đẹp phớt lờ anh và cứ đi thẳng. Trung tá chợt nhớ ra, trước ngực cô không có bong hồng đỏ, thế là mừng hụt.
Đúng giờ hẹn, Blăng thấy một người đàn bà trước ngực cài bong hồng nhỏ từ từ bước lại phía mình. Chị tay chống gậy, chỉ có một chân, một cánh tay, còn cánh tay kia cũng quấn đầy băng, đầu tóc lơ phơ; một bên mặt rám nắng trông rất khó coi. Trong phút chốc, trung tá Blăng đứng đờ ra, đầu óc trỗng rỗng. Anh nằm mơ cũng không ngờ được, người trong trái tim anh lại bộ dạng như vậy! “làm thế nào đây? Mình có nên nhận cô ta không? Cô ta nói rồi mình có thể không nhận…”. Trong lòng anh xung đột kịch liệt.
Nhưng, một người đã trải qua khói lửa chiến tranh như anh đã nhanh chóng lấy lại bình thường, lý trí mach bảo anh: “ Mình không nên nghĩ như vậy. Đây có thể là tội ác do máy bay Đức gây ra cho cô ấy. Ta phải căm thù phát xít Đức, ta không thể gây them đau khổ cho cô ấy được. Một tình yêu đã kéo dài suốt ba năm trong chiến tranh, mối tình đó của chúng ta thật thiêng liêng, ta không có lý do không nhận cô ấy, nếu không thì bỉ ổi quá!”.
Thưa cô, xin cô đợi một lát! – Anh giơ cuốn sách lên làm dấu hiệu, vẫy vẫy trước mặt cô. Tôi là Giôn Blăng, nếu tôi không lầm, cô là Giudis, thế là cuối cùng chúng ta đã gặp nhau, tôi vô cùng sung sướng.
Không , ông lầm rồi. Tôi là Fanny. Tôi không biết đã xảy ra chuyện gì, trước đây mấy phút, một cô gái mặc váy áo màu xanhvừa mới đi qua đề nghị tôi đeo bông hồng đỏ này vào và đi qua trước mặt ông. Cô ta bảo tôi nhất định không được chủ động nhận ông trước, cứ coi ông như người lạ vậy. Chỉ khi nào ông theo lời hẹn giữa hai người, ông chủ động nhận tôi và không có ý chê bai tôi, tôi mới được nói sự thật với ông. Tôi nghĩ ông đã vượt qua được một thử thách khốc liệt hơn cả trong chiến tranh. Cô ta đang đợi ông ở quán cafe trước mặt kia. Chúc ông may mắn, thưa ông trung tá.
Trung tá Blăng cám ơn Fanny, tức tốc đi tới quán cà phê đối diện. Giudis xinh đẹp đang đợi anh ở cửa. Đôi tình nhân “tương tri bất tương thức” đã ba năm đắm chìm trong niềm hạnh phúc vô hạn.
Ngày 2 tháng 5 năm 1996, ông già 80 tuổi Giôn Blăng qua đời. Hai ngày sau, bà Giudis cũng nhắm mắt từ giã cõi nhân gian. Trong buổi lễ tang của hai người, cụ Fanny tóc bạc phơ, bạn than thiết mấy chục năm khi hai người còn sống, tay chống gậy kể lại cho mọi người biết về bí mật “cửa ra số một ga tàu điện ngầm” hơn nửa thế kỷ qua : chủ nhân đích thực trông câu chuyện tình cảm động nhất, lan truyền hang mấy chục năm ở Anh, ở Âu-Mỹ, thậm chí cả thế giới-“ người đàn bà đeo bông hồng đỏ”- chính là Giôn Blăng và Giudis./.