Chào đồng hương, răng O/Chú nỏ đăng ký luôn đi, miễn phí mà. Bài hát Xứ Nghệ | Tìm kiếm | Bài mới | Đăng nhập | Đăng Ký

những ngưòi con làm sạng danh xứ Nghệ Chủ đề trước · Chủ đề kế tiếp · Tùy chọn · Coi
toi yeu xu nghe
#1 Đã Gửi : 28/07/2010 lúc 13:07:08

Lính mới
Nhóm: Thành viên

Gia nhập: 26-12-2009
Bài viết: 22
Điểm: 69
Đến từ: đô lương
Yêu thích: 12
Được cảm ơn 3 lần trong 2 bài.
Niềm vui lẫn nước mắt của tân thủ khoa 30/30 điểm
(Dân trí) - Bằng sự cố gắng nỗ lực học hỏi, em Tăng Văn Bình, học sinh lớp 12A1, chuyên Toán, Trường THPT Phan Bội Châu, vừa trở thành thủ khoa kỳ thi tuyển sinh vào Trường đại học Ngoại thương, khoa Kinh tế - đối ngoại với điểm số tuyệt đối 30/30.
 >> Đã có thủ khoa đạt điểm tuyệt đối 30/30
Ngày nhận tin báo con đỗ thủ khoa ĐH Ngoại thương, chị Trần Thị Dung - mẹ Bình cũng như anh em, bà con làng xóm vui mừng khôn tả. Bên cạnh niềm vui, chị vẫn rơi nước mắt vì quãng đường phía trước còn lắm nỗi gian truân, vất vả....
 

Tăng Văn Bình vừa trở thành thủ khoa kỳ thi tuyển sinh vào Trường đại học Ngoại thương, khoa Kinh tế - đối ngoại với điểm số tuyệt đối 30/30.

Mồ côi cha từ 8 tháng tuổi

Sinh năm 1992 trong một gia đình nghèo ở xóm Yên Hoa, xã Yên Sơn, huyện Đô Lương, Nghệ An, 8 tháng tuổi Bình đã mồ côi cha. Mẹ Bình, chị Trần Thị Dung (hiện là giáo viên mầm non xã Yên Sơn) một mình vất vả nuôi hai con khôn lớn. Giáo viên mầm non thời đó được trả lương theo mùa vụ, mỗi mùa được khoảng 2 tạ thóc, các con còn nhỏ dại, gánh nặng gia đình dồn lên vai chị. Đồng lương ít ỏi, ngoài thời gian ở trường, chị phải làm thêm ruộng khoán, nuôi thêm con lợn, con gà, nấu thêm nồi rượu để đủ chi tiêu.

Em Tăng Văn Bình ngày còn nhỏ.
 
Thương mẹ tảo tần, lam lũ, các con chị Bình đều chăm ngoan, học giỏi. “Chứng kiến mẹ vất vả, gánh vác, lo toan mọi chuyện, em thầm hứa sẽ học thật giỏi để không phụ lòng mong mỏi của mẹ... Mỗi khi nghĩ về mẹ, về những hi sinh mà mẹ dành cho hai chị em, em như được tiếp thêm động lực để vươn lên...” - em Tăng Thị Tuyết Trinh, chị gái Bình, sinh viên năm thứ 2 Trường ĐH KHXH&NV Hà Nội, tâm sự.
 
Ba mẹ con Bình.

Những năm học cấp 2, khi còn học trường làng, ngoài giờ học, Bình tranh thủ thời gian rỗi phụ giúp mẹ việc nhà. Lên cấp 3, theo học trường chuyên của tỉnh, trọ học xa nhà, Bình tự lo lắng mọi chuyện. Tiền mẹ gửi cho Bình không nhiều, em phải chắt chiu, tính toán chi li để chi tiêu đủ trong một tháng.

Khó khăn, vất vả, nhưng 12 năm liên tục, Bình đều là học sinh giỏi toàn diện. Năm học lớp 12, Bình đạt giải Nhất học sinh giỏi Toán cấp tỉnh, giải Nhì học sinh giỏi Toán quốc gia và được gọi vào đội tuyển Toán đi thi quốc tế. Chọn khoa Kinh tế - đối ngoại (Trường ĐH Ngoại thương) để thi, Bình đã lượng được sức mình vì đây là khoa có điểm chuẩn cao, thi vào khoa này hầu hết là những học sinh có học lực khá, giỏi.

Vượt qua gần 5.000 thí sinh khác, Bình xuất sắc giành vị trí thủ khoa với số điểm tuyệt đối 30/30. “Khi nhận được thông tin từ báo chí đưa lên mạng em cũng không tin mình đạt điểm tuyệt đối đó đâu. Em nghĩ cũng được khoảng 29,5 điểm gì đó thôi, thực sự bất ngờ anh ạ. Đến giờ này em cũng không tin mình đạt điểm cao như vậy...” - Bình tâm sự.

Nỗi niềm của tân thủ khoa

Hoàn cảnh gia đình nghèo khó, một mình mẹ chèo chống nuôi hai chị em ăn học. Trước đây, học gần nhà còn đỡ, hàng tháng mẹ gửi xuống cho Bình gạo và thực phẩm, chi tiêu sinh hoạt ở Vinh cũng không đến nỗi đắt đỏ. Bây giờ, ra Hà Nội trọ học, trước mắt là các khoản đóng góp, rồi chi tiêu hàng tháng... Đồng lương của mẹ “chia” sao đủ cho hai chị em? Đó là tâm sự, là nỗi niềm, là băn khoăn lớn nhất của Bình hiện nay.

Em Tăng Văn Bình cùng mẹ: "Món quà này em dành cho mẹ người đã hy sinh vì em rất nhiều...".

Nghe tin Bình đậu thủ khoa, họ hàng, làng xóm ai cũng mừng cho em, nhưng không ít người ái ngại cho hoàn cảnh gia đình em hiện tại. Nhưng sau niềm hân hoan, phấn khởi, tự hào là nỗi lo chồng chất.

“Hoàn cảnh gia đình khó khăn, giờ cả hai đứa đều học đại học, sức khỏe tôi cũng đã yếu, làm thế nào xoay xở đủ tiền học phí, tiền chi tiêu cho các con theo học đại học khiến tôi lo lắng. Trước đây tôi phải đi đóng gạch thuê kiếm tiền nuôi con ăn học, giờ đây ruộng cũng đã trả cho nhà nước vì không cày bừa được…”, chị Dung giãi bày.

Nghe tin em Bình đỗ thủ khoa đại học, bà con hàng xóm đến chia vui cùng mẹ em (bên trái).

 

Nghe tin cháu đỗ thủ khoa đại học, bà Trần Thị Nhỏ (còn gọi là bà Mai, 85 tuổi) - bà nội Bình cũng đến chúc mừng. Bà bảo: "Bố cháu mất từ lâu, một mình mẹ nó dìu dắt hai chị em cũng kiệt sức rồi, anh em ai cũng nghèo. Giờ cháu nó đi học thì muôn vàn khó khăn lại chồng chất, biết mẹ nó có đảm bảo được không".
 

Bình và bà nội.

 

Bằng ý chí, nghị lực, cậu bé mồ côi cha từ nhỏ đã đạt được rất nhiều thành tích trong học tập... khiến mọi người phải kính nể.

 

Khi tôi hỏi “Chị sợ cái gì nhất trong cuộc sống này?”, chị Dung nước mắt lăn trên đôi gò má gầy guộc: “Tôi sợ nhất lúc này là không đủ sức khỏe để lo cho các con. Thứ hai, kinh tế gia đình không đủ để cho các con ăn học...”.

 

Nói vậy, nhưng chị Dung vẫn quyết tâm: “Đến ngày nhập học nếu không có tiền cho con, tôi phải đi huy động anh em, bà con làng xóm, vay ngân hàng và bằng mọi cách để con được đi học”.

Mới đây, đại diện Hội Khuyến học xóm Yên Hoa, ông Nguyễn Văn Ngọc - chủ tịch hội cùng các ban ngành đoàn thể trong xóm, xã đã đến thăm và động viên an ủi em Bình. Thay mặt Hội Khuyến học xóm, ông Ngọc đã trao cho em Bình phần quà 100.000 đồng.

Chia tay gia đình em Bình, hàng trăm người dân có mặt tại nhà em nhắn nhủ với PV Dân trí: “Xin hãy giúp đỡ cháu Bình vượt qua khó khăn này với nhé.... Gia đình cháu khó khăn lắm”.

Một nỗi lo lắng nữa của Bình là môn tiếng Anh. Chị Dung kể: “Mấy đêm nay, lúc nào đi ngủ cháu nó cũng bảo tôi: “Con học ở trường này đòi hỏi vốn tiếng Anh cao lắm, nhưng thời gian qua con cũng mới học được ít, sợ lúc vào học theo không kịp các bạn. Dự tính bắt đầu vào học con sẽ đi học thêm vài khóa Tiếng Anh...”.

Em Bình cũng cho biết thêm, để học một khóa Tiếng Anh ít nhất cũng phải tiêu tốn hết 5-6 triệu đồng. Với số tiền lớn như vậy, gia đình em không đủ. Nhưng Bình bảo: “Em sẽ cố gắng học cật lực, giành được học bổng của trường, tìm việc làm thêm để tự trang trải chi phí, đỡ đần mẹ phần nào. Và vươn xa hơn, em sẽ cố gắng giành được học bổng để đi du học ở một nước phát triển, để trở thành nhà kinh tế tài ba, đem sức mình xây dựng quê hương, đất nước...”.

Bài và ảnh: Nguyễn Duy - Uyên Ly

tôi xa quê nhớ dòng sữa mẹ
Chào mừng bạn đã đến với diễn đàn "Kết Nối Ân Tình Xứ Nghệ". Với mục tiêu xây dựng một sân chơi bổ ích, giao lưu kết nối cộng đồng mạng phát triển, vững mạnh - chúng tôi luôn trân trọng mọi đóng góp, bài viết của tất cả các thành viên. Chúc bạn có những thông tin bổ ích, giây phút thoải mái với diễn đàn.

toi yeu xu nghe
#2 Đã Gửi : 30/07/2010 lúc 19:34:32

Lính mới
Nhóm: Thành viên

Gia nhập: 26-12-2009
Bài viết: 22
Điểm: 69
Đến từ: đô lương
Yêu thích: 12
Được cảm ơn 3 lần trong 2 bài.
Thủ khoa 29,5 điểm chưa một lần đến lò luyện thi
(Dân trí) - “Trong việc học của cháu, tôi tạo điều kiện tốt nhất với khả năng tự học, tự đọc sách, tự nghiên cứu. Đặc biệt là cháu chưa bao giờ đến lò luyện thi một ngày nào, chỉ học ở trường....”, bố em Dương Hoàng Hưng - thủ khoa ĐH Kinh tế Quốc dân, cho biết.
 >>  ĐH Kinh tế Quốc dân có thủ khoa đạt 29,5 điểm
 >>  Niềm vui lẫn nước mắt của tân thủ khoa 30/30 điểm

Em Dương Hoàng Hưng (sinh năm 1992), ở xã Yên Sơn, huyện Đô Lương, Nghệ An vừa trở thành thủ khoa kỳ thi tuyển sinh của Trường ĐH Kinh tế Quốc dân với tổng điểm 29,5 điểm (Toán 9,75; Lý 9,75 và Hóa 10).

 

Dương Hoàng Hưng vừa đỗ thủ khoa kỳ thi tuyển sinh của Trường đại học Kinh tế Quốc dân với 29,5 điểm. (Ảnh: T.D) 

Dương Hoàng Hưng là con trai đầu trong một gia đình có bố và mẹ đều công tác trong ngành giáo dục. Ông Dương Văn Sửu, bố Hưng, là thầy giáo dạy môn Vật lý tại Trường THPT Đô Lương 1. Hưng không vất vả như những người bạn cùng trang lứa, điều kiện học tập cũng đầy đủ hơn. 

Ngay từ lúc học lớp 5, với sự nỗ lực trong học tập, Hưng đã đạt thành tích đầu tiên là giải Ba kỳ thi học sinh giỏi tỉnh. Năm lớp 9, Hưng đạt giải Nhất kỳ thi học sinh giỏi môn Toán của tỉnh Nghệ An. Tiếp đó, Hưng thi đỗ vào học Trường THPT chuyên Phan Bội Châu. Năm học lớp 11, Hưng được chọn vào đội tuyển đi thi học sinh giỏi quốc gia cùng các anh chị lớp 12 và đạt giải Ba. Cũng trong năm học đó, Hưng đạt giải nhất kỳ thi quốc gia giải Toán trên máy casio lần thứ 9. Năm học 2009-2010, Hưng đạt giải Nhì kỳ thi học sinh giỏi quốc gia môn Toán.

Hưng chia sẻ: “Để đạt được kết quả tốt trong kỳ thi thì nên ôn tập thật kỹ nhất là các dạng bài làm trong sách giáo khoa. Làm các đề thi thử của các trường để biết được các dạng đề thi. Trước và trong khi thi thì phải tạo tâm lý thật tốt, thật bình tĩnh để có thể làm bài, không nên quá căng thẳng trong khi thi....”.

Đạt được thủ khoa của một trường “hàng top” như ĐH Kinh tế Quốc dân là một thành tích lớn của Dương Hoàng Hưng. Niềm vui của em không chỉ lan tỏa trong gia đình và người thân, mà còn tạo niềm vui chung cho bà con lối xóm và bạn bè.

Trò chuyện với PV Dân trí, ông Dương Văn Sửu cho hay: “Trong việc học của cháu, tôi vừa là người cha, vừa là người thầy. Do đó tôi tạo điều kiện cho cháu học tốt nhất với khả năng tự học, tự đọc sách, tự nghiên cứu. Đặc biệt là cháu chưa bao giờ học lò luyện thi một ngày nào, chỉ học ở trường. Ở nhà, cháu tự học, mua sách và tài liệu nghiền ngẫm”.

Hàng xóm của gia đình Hưng - ông Hoàng Đình Giai, nhận xét: “Chúng tôi thấy thầy cô (bố mẹ Hưng - PV) chăm sóc cháu rất chu đáo. Cháu Hưng rất chăm học, những ngày nghỉ hè Hưng ngồi học suốt ngày. Cháu đã đạt giải cao kỳ thi học sinh giỏi quốc gia nhưng vẫn cứ miệt mài ôn thi vào ĐH Kinh tế Quốc dân”.

Ngay sau khi kết thúc kỳ thi ĐH, về nhà Hưng lại phụ giúp bố mẹ những công việc nhỏ và kèm các em nhỏ trong xóm giải các bài toán khó. Không chỉ học giỏi, Hưng luôn được mọi người yêu mến bởi tính hiền lành, trung thực.

Được biết, sắp tới Dương Hoàng Hưng sẽ theo học khoa Kiểm toán nhà nước, Trường ĐH Kinh tế Quốc dân. Khi được hỏi về ước mơ, Hưng cho biết em muốn được đi du học và sau này trở thành nhà nghiên cứu và nhà lãnh đạo về kinh tế.

Đôi bạn cùng xã, cùng lớp, cùng đỗ thủ khoa

 

Dương Hoàng Hưng và Tăng Văn Bình đều ở xã Yên Sơn, Đô Lương, Nghệ An, chỉ khác xóm. Hai em đều học lớp 12A1, Trường THPT chuyên Phan Bội Châu và mới đây cả hai đều trở thành thủ khoa hai trường ĐH danh tiếng tại Hà Nội (Bình đỗ thủ khoa ĐH Ngoại thương với số điểm tuyệt đối 30/30).

 

Thầy giáo Võ Thanh Hải (giáo viên chủ nhiệm lớp 12A1 Trường chuyên THPT Phan Bội Châu) khen ngợi: Bình và Hưng là hai học sinh xuất sắc của trường. Hai em không chỉ giỏi về các môn tự nhiên mà các môn khác đều giỏi.

 

tôi xa quê nhớ dòng sữa mẹ
toi yeu xu nghe
#3 Đã Gửi : 30/07/2010 lúc 19:44:48

Lính mới
Nhóm: Thành viên

Gia nhập: 26-12-2009
Bài viết: 22
Điểm: 69
Đến từ: đô lương
Yêu thích: 12
Được cảm ơn 3 lần trong 2 bài.
Lớp học có 4 thủ khoa và á khoa
,

 

Lớp chuyên Nga, trường THPT Phan Bội Châu (Vinh, Nghệ An) có 17 bạn đỗ vào trường ĐH Ngoại thương, trong đó có hai bạn thủ khoa tiếng Nga (khối D) với 26 điểm, hai á khoa đạt 25,5 điểm.

 

Cô Dương Minh Nguyệt, chủ nhiệm lớp 12 chuyên Nga trường Phan Bội Châu cho biết, khi tiếng Nga đang dần dần mai một thì từ 10 năm nay, các thầy cô giáo của ngôi trường này vẫn kiên quyết xây dựng lớp chuyên Nga với mong muốn đào tạo những thế hệ học sinh giỏi giang với ngôn ngữ này.

Trong lớp chuyên Nga, có 17 em thi khối D vào khoa Kinh tế đối ngoại trường ĐH Ngoại thương thì tất cả đều đỗ với điểm số trên 24. Trong đó, có 2 em thủ khoa tiếng Nga với 26 điểm là Hồ Thị Hạnh và Hoàng Thị Thái, 2 á khoa là Hoàng Thái Trà Vinh và Nguyễn Thị Hồng Thắm đạt 25,5 điểm.

Hồ Thị Hạnh - Thủ khoa vượt khó

Mô tả ảnh.
Hồ Thị Hạnh thi đỗ vào khoa Kinh tế đối ngoại, ĐH Ngoại thương
So với các bạn trong lớp, trường thì nhà Hạnh thuộc loại nghèo ở xã Hưng Tân, huyện Hưng Nguyên, cô Minh Nguyệt cho biết thời gian đầu về thành phố Vinh, em còn không có tiền để đóng mua đồng phục, bạn bè và các bậc phụ huynh đã góp lại để giúp em.

 

Ngoài ra, những khoản tiền khác em cũng được nhà trường hỗ trợ, hàng tháng, em cũng có học bổng khoảng 100.000-150.000 đồng để góp thêm vào khoản tiền ít ỏi mà bố mẹ chu cấp.

Chính vì thế mà tin Hạnh đạt điểm cao nhất (Văn: 8,25, Toán: 8,5, Nga: 9) trong số các thí sinh thi khối D tiếng Nga tại trường ĐH ngoại thương đã khiến không chỉ em, gia đình mà bạn bè, thầy cô đều cảm thấy tự hào.

Hạnh tâm sự, em thi vào trường Phan Bội Châu với môn chuyên là tiếng Anh, nhưng không đủ điểm nên xuống nguyện vọng 2 là tiếng Nga. Ngay từ khi vào lớp 10, Hạnh đã xác định mục tiêu phải học thật chắc các môn khối D để thi vào khoa Kinh tế đối ngoại trường ĐH Ngoại thương.

“Ước mơ của em thì nhiều lắm, nhưng hơn tất cả là em mong mình thật giỏi để sau này làm kinh tế giúp đỡ gia đình. Trước đó, mẹ em có khuyên là nên thi vào sư phạm ngoại ngữ để làm cô giáo, nhưng em không thích, em thích sự năng động”- Hạnh nói.

Ngày 26/7, Hạnh đang ở quê, xa Internet nên không biết là trường đã thông báo điểm, chỉ khi các bạn gọi điện thì Hạnh mới tức tốc bấm số tổng đài và ngạc nhiên với tổng điểm 26 của mình.

“Lúc đi thi về em tính mình chỉ được khoảng 23,5 điểm thôi, cũng lo lắng lắm, vì điểm chuẩn năm ngoái là khoảng 23-24. Cho nên khi nghe thông báo điểm số của mình thì em thực sự bất ngờ, em không tin nên cứ gọi lại mấy lần để chắc chắn”- Hạnh kể.

Hoàng Thị Thái - cố gắng đi du học

Thái cùng quê Hưng Nguyên với Hạnh, bố mẹ em cũng làm nghề ruộng. Tại Vinh, Thái sống một mình ở ngôi nhà của người quen đã đi xa. Thái cho biết dù một mình nhưng em không cảm thấy buồn vì đã có việc học làm bầu bạn.

Thai.jpg
Hoàng Thị Thái (trái) và bạn cùng lớp

 

Cũng như Hạnh, lớp tiếng Nga là nguyện vọng 2 của Thái khi thi vào trường chuyên Phan Bội Châu. Ngày mới học, Thái không lấy làm thú vị lắm, nhưng rồi, tiếng Nga với cách viết, cách đọc hoàn toàn khác lạ đã thu hút Thái, dần dần cô bé trở nên yêu thích, đam mê.

Tuy nhiên, không nhiều trường học tuyển sinh tiếng Nga, và sự lựa chọn chứa nhiều mơ ước của Thái cũng chính là ngành Kinh tế đối ngoại. Để có chắc “một suất” vào trường ĐH nổi tiếng về sự năng động, tài giỏi gần như nhất Việt Nam, Thái tập trung học từ lúc vào lớp 10. Đến lớp 12, cô bạn chỉ đi học thêm mỗi tuần 3 buổi, gồm môn Toán và Văn.

Ngoài học, sở thích của Thái là xem thời sự, nghe nhạc, đọc sách, Thái đặc biệt thích truyện trinh thám và những cuốn sách về làm đẹp tâm hồn.

Cô gái bé nhỏ xứ Nghệ cho biết, sau khi vào trường ĐH Ngoại thương, mục tiêu của em sẽ là đi du học. Bởi em mong ước mình sẽ học hỏi được nhiều điều hơn, được vươn xa hơn trong cuộc sống

tôi xa quê nhớ dòng sữa mẹ
nguyenvung_37
#4 Đã Gửi : 03/09/2010 lúc 15:29:31

Lính mới

Nhóm: Thành viên

Gia nhập: 03-09-2010
Bài viết: 7
Điểm: 21
Yêu thích: 8
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài.

giỏi quá!Cool

Mã:
Trích dẫn:

Đừng thở dài hãy vươn vai mà sống
Mưa ướt chân nhưng nắng ơ trên đầu
win
#5 Đã Gửi : 09/09/2010 lúc 22:55:22

Lính mới

Nhóm: Thành viên

Gia nhập: 08-09-2010
Bài viết: 11
Điểm: 23
Đến từ: Ha Noi
Yêu thích: 1
Được cảm ơn 3 lần trong 2 bài.

 

      Th­îng t¸ NguyÔn TrÇn Long

          Míi tiÕp xóc víi anh Ýt ai nghÜ ®ã lµ mét ng­êi lµm c«ng t¸c c¸n bé. Bëi anh cã n­íc da tr¾ng trÎo th­ sinh, g­¬ng mÆt t­¬i t¾n, cÆp m¾t s¸ng, giäng nãi trÇm Êm dÔ nghe, tÝnh t×nh vui vÎ ho¹t b¸t... §Æc biÖt anh cã giäng h¸t rÊt hay, ®· tõng giµnh nhiÒu gi¶i cao trong héi diÔn v¨n nghÖ quÇn chóng cña ®¬n vÞ. Lµ “häc trß” vµ lµ ®ång nghiÖp cña anh trong nhiÒu n¨m nªn t«i biÕt vÒ anh kh¸ t­êng tËn. Anh lµ ng­êi giµu nghÞ lùc, biÕt v­ît qua khã kh¨n, hoµn c¶nh ®Ó phÊn ®Êu tr­ëng thµnh, lµ tÊm g­¬ng ®Ó t«i häc tËp, noi theo. Ng­êi mµ t«i muèn nãi ®Õn ®ã lµ th­îng t¸ NguyÔn TrÇn Long, Tr­ëng ban c¸n bé, Tr­êng Sü quan Lôc qu©n 2.

 

tr­ëng ban ®a n¨ng

 

Sinh ra trong mét gia ®×nh thuÇn n«ng, nghÌo khã, bªn bê s«ng Lam xanh m¸t hiÒn hßa. N¬i cã c©u hß vÝ dÆm, ®iÖu h¸t ph­êng v¶i m­ît mµ, Êm ¸p, s©u nÆng nghÜa t×nh. N¬i ®· s¶n sinh ra Ng­êi anh hïng d©n téc - Hå ChÝ Minh...

Lµ con trai c¶ nªn tõ khi cßn nhá, Long ®· ph¶i lam lò ruéng ®ång gióp cha mÑ lo miÕng ¨n cho c¶ gia ®×nh. Tuy vÊt v¶, nhäc nh»n lµm ra h¹t lóa, cñ khoai, cñ s¾n nh­ng c¸i ®ãi, sù nghÌo cø b¸m riÕt lÊy gia ®×nh anh còng nh­ nhiÒu gia ®×nh n«ng th«n kh¸c lóc bÊy giê. Dï häc lùc rÊt tèt nh­ng anh kh«ng d¸m thi vµo c¸c tr­êng ®¹i häc d©n sù. V× biÕt ch¾c cã ®Ëu th× nhµ còng kh«ng cã tiÒn ®Ó chu cÊp  ¨n häc. Anh quyÕt ®Þnh chän tr­êng qu©n ®éi ®Ó lµm con ®­êng tiÕn th©n. N¨m 1988, anh tróng tuyÓn vµo Tr­êng Sü quan Lôc qu©n 2. T¹i ng«i tr­êng nµy, anh ®· miÖt mµi häc tËp, rÌn luyÖn quyÕt kh«ng ®Ó thua kÐm anh em ®ång ®éi. Víi ®øc tÝnh cÇn cï, chÞu khã, ý chÝ quyÕt t©m cao, l¹i ®­îc häc tËp d­íi m¸i tr­êng cã bÒ dµy thµnh tÝch trong chiÕu ®Êu vµ gi¸o dôc ®µo t¹o, céng víi truyÒn thèng cña ng­êi con trªn quª h­¬ng x« - viÕt, ®Þa linh nh©n kiÖt, ®· t¹o nªn ®éng lùc m¹nh mÏ th«i thóc anh häc tËp, phÊn ®Êu. Lµ häc viªn chuyªn ngµnh chØ huy binh chñng hîp thµnh, néi dung häc tËp nhiÒu, bµi häc thùc hµnh trªn thao tr­êng, b·i tËp lµ chñ yÕu, nÕu kh«ng ch¨m chØ, nç lùc hÕt søc m×nh th× kh«ng thÓ cã kÕt qu¶ tèt. “Ch­a häc thuéc bµi ch­a ®i ngñ; häc ngµy kh«ng ®ñ tranh thñ häc ®ªm, häc thªm ngoµi giê” lµ ph­¬ng ch©m hµnh ®éng cña anh vµ ®ång ®éi. Víi t­ chÊt th«ng minh, khiªm tèn häc hái nªn anh n¾m néi dung bµi häc nhanh, ®éng t¸c thùc hµnh chØ huy ch÷ng ch¹c, tù  tin. C¸c m«n thi kiÓm tra anh ®Òu ®¹t kh¸ giái vµ vinh dù ®øng vµo hµng ngò cña §¶ng ngay ®ît ®Çu tiªn cña ®¬n vÞ. N¨m 1991 khãa häc kÕt thóc, anh rÊt phÊn khëi, tù hµo khi ®­îc Bé Quèc phßng vµ Nhµ tr­êng trao tÊm b»ng tèt nghiÖp lo¹i giái, qu©n hµm trung óy vµ danh hiÖu chiÕn sü thi ®ua. Víi kÕt qu¶ trªn anh ®­îc ­u tiªn tù chän ®¬n vÞ c«ng t¸c. §ång ®éi khuyªn anh nªn vÒ ®¬n vÞ ë thµnh phè hoÆc n¬i c«ng viÖc nhµn h¹. Kh¸c víi suy nghÜ cña b¹n bÌ, anh chän Tr­êng Sü quan Lôc qu©n 2 - c¸i n«i ®· ®µo t¹o anh thµnh ng­êi c¸n bé cïng bao kû niÖm buån vui. Anh lý gi¶i, ng­êi giái th× ®©u còng cÇn, ë l¹i tr­êng c«ng t¸c tuy vÊt v¶ nh­ng cã ®iÒu kiÖn ®Ó tiÕp tôc häc tËp, rÌn giòa b¶n th©n, h¬n n÷a lµ ®Ó gãp phÇn ®µo t¹o båi d­ìng c¸c thÕ hÖ sü quan t­¬ng lai cho qu©n ®éi. Tõ ngµy ra tr­êng ®Õn nay ®· gÇn 20 n¨m, anh còng ®· tr¶i qua nhiÒu c­¬ng vÞ c«ng t¸c. Tõ trung ®éi tr­ëng, ®¹i ®éi phã chÝnh trÞ, tr­ëng ban v¨n th­ b¶o mËt, tiÓu ®oµn phã chÝnh trÞ, trî lý kÕ ho¹ch tæng hîp, trî lý tæ chøc, trî lý c¸n bé, ®i thùc tÕ chøc danh trung ®oµn phã chÝnh trÞ...ë vÞ trÝ c«ng t¸c nµo anh ®Òu nªu cao tinh thÇn tr¸ch nhiÖm, kh«ng ng¹i khã kh¨n vÊt v¶, d¸m nghÜ, d¸m lµm, d¸m ®Êu tranh cho lÏ ph¶i. CÊp ñy, ban chØ huy n¬i anh lµm viÖc lu«n ®oµn kÕt, ph¸t huy tèt vai trß trong l·nh ®¹o, qu¶n lý; ®¬n vÞ hoµn thµnh xuÊt s¾c nhiÖm vô. B¶n th©n anh ®­îc cÊp trªn tin t­ëng, ®ång nghiÖp quý mÕn, nhiÒu n¨m liÒn ®­îc tÆng danh hiÖu chiÕn sü thi ®ua.

B»ng sù nç lùc, kh¼ng ®Þnh m×nh qua thùc tiÔn c«ng viÖc, qua phong c¸ch øng xö tr­íc mäi t×nh huèng cuéc sèng, anh xøng ®¸ng ®­îc cÊp trªn bæ nhiÖm lµm tr­ëng ban c¸n bé Nhµ tr­êng vµo n¨m 2006, ë tuæi 37. Trªn c­¬ng vÞ míi, anh x¸c ®Þnh ph¶i nghiªn cøu kü, n¾m thËt ch¾c nghÞ quyÕt, chñ tr­¬ng chÝnh s¸ch cña §¶ng, ph¸p luËt cña Nhµ n­íc, quy chÕ, quy ®Þnh, h­íng dÉn cña qu©n ®éi vÒ c«ng t¸c c¸n bé vµ chÝnh s¸ch c¸n bé, ®ång thêi rµ so¸t ®¸nh gi¸ ®óng thùc chÊt sè l­îng, chÊt l­îng ®éi ngò c¸n bé trong toµn tr­êng ®Ó tham m­u cho Th­êng vô §¶ng ñy, thñ tr­ëng Nhµ tr­êng ra c¸c chñ tr­¬ng, quyÕt ®Þnh vÒ c«ng t¸c c¸n bé ®óng ®¾n, kÞp thêi. §©y lµ c«ng viÖc kh«ng dÔ, l¹i kh«ng kÐm phÇn  nh¹y c¶m, nªn ph¶i cÈn träng, kiªn tr×, kh«ng ®­îc phÐp ®Ó xÈy ra sai sãt. Anh b¾t tay vµo viÖc víi bao suy t­, tr¨n trë... Lµm sao võa lµm trßn chøc tr¸ch, nhiÖm vô ®­îc giao, võa ®­îc lßng cÊp trªn, cÊp d­íi, võa gi÷ ®­îc sù trong s¸ng cña b¶n th©n, cña ngµnh tæ chøc c¸n bé?

Tr­êng Sü quan Lôc qu©n 2 lµ trung t©m ®µo t¹o sü quan chØ huy tham m­u lôc qu©n cÊp ph©n ®éi cã tr×nh ®é ®¹i häc ë phÝa Nam. Cã sè l­îng häc viªn ®«ng, nhiÒu ®èi t­îng ®µo t¹o kÌm theo ®ã lµ ®éi ngò c¸n bé qu¶n lý ®µo t¹o vµ ®éi ngò gi¶ng viªn kh¸ hïng hËu, giao ®éng trªn d­íi mét ngµn ng­êi. Hµng n¨m, th­êng cã Ýt nhÊt 3 lÇn ®iÒu ®éng, bæ nhiÖm, ®Ò b¹t lín (vµo ®Çu n¨m häc míi, ®Çu häc kú 2, ph©n phèi häc viªn tèt nghiÖp ra tr­êng vµ sè c¸n bé, gi¶ng viªn cña tr­êng ®i häc ë c¸c tr­êng trong vµ ngoµi qu©n ®éi vÒ). Ngoµi ra cßn rÊt nhiÒu c«ng viÖc chuyªn m«n kh¸c. Khèi l­îng c«ng viÖc ®Æt lªn vai tr­ëng ban, c¬ quan c¸n bé rÊt nÆng nÒ. Bªn c¹nh ®ã ®éi ngò c¸n bé, nh©n viªn cña ban l¹i thiÕu so víi biªn chÕ. Víi ®Æc ®iÓm t×nh h×nh nh­ vËy, anh ®· lËp kÕ ho¹ch, ch­¬ng tr×nh c«ng t¸c cña c¬ quan cô thÓ, khoa häc, x¸c ®Þnh néi dung träng t©m, träng ®iÓm, ®Ò ra chñ tr­¬ng, biÖn ph¸p thùc hiÖn, dù kiÕn c¸c c«ng viÖc ®ét xuÊt cã thÓ xÈy ra vµ c¸ch gi¶i quyÕt, ®ång thêi ph©n c«ng nhiÖm vô cho trî lý, nh©n viªn râ rµng kh«ng ®Ó sãt viÖc. Anh duy tr× nghiªm chÕ ®é giao ban, héi ý, trao ®æi c«ng viÖc, kiÓm tra ®«n ®èc thùc hiÖn nªn mäi nhiÖm vô c¬ quan c¸n bé ®¶m nhiÖm lóc nµo còng tr«i ch¶y, nhÞp nhµng, hoµn thµnh ®óng tiÕn ®é. Riªng anh, cø mçi lÇn chuÈn bÞ nh©n sù ®Ó s¾p xÕp, bæ nhiÖm c¸n bé lµ mçi lÇn anh lo l¾ng. Bëi kh«ng ph¶i lóc nµo còng “thuËn buåm xu«i giã”. Bæ nhiÖm c¸n bé bao giê còng trªn c¬ së ®ñ tiªu chuÈn, ®óng nguyªn t¾c, b¶o ®¶m quy tr×nh. Song, cã ng­êi sau bæ nhiÖm ph¸t huy rÊt tèt vai trß tr¸ch nhiÖm nh­ng còng cã ng­êi vÉn cã mÆt h¹n chÕ. Anh l¹i ph¶i nghe ngãng n¾m b¾t d­ luËn, tæng hîp t×nh h×nh b¸o c¸o xin ý kiÕn chØ ®¹o cña thñ tr­ëng ®Ó cã biÖn ph¸p nh¾c nhë, chÊn chØnh vµ båi d­ìng cho nh÷ng c¸n bé ®ã kÞp thêi.

Tr­êng Sü quan Lôc qu©n 2 lµ mét trong nh÷ng nhµ tr­êng trùc thuéc Bé Quèc phßng cã sè l­îng c¸n bé ®i ®µo t¹o sau ®¹i häc ë c¸c häc viÖn, nhµ tr­êng trong vµ ngoµi qu©n ®éi ®«ng nhÊt trong toµn qu©n. ChØ tÝnh bèn n¨m trë l¹i ®©y tû lÖ c¸n bé, gi¶ng viªn nhµ t­êng cã häc vÞ tiÕn sü, th¹c sü t¨ng rÊt ®¸ng kÓ, tõ 20% n¨m 2005 ®Õn nay lµ 41%. Thµnh tÝch nµy thuéc vÒ tËp thÓ §¶ng ñy, Ban Gi¸m hiÖu, c¬ quan chÝnh trÞ, trong ®ã vai trß tham m­u ®Ò xuÊt cña tr­ëng ban Long lµ kh«ng nhá. Anh ®· m¹nh d¹n ®Æt vÊn ®Ò víi c¸c khoa gi¸o viªn cè g¾ng t¹o ®iÒu kiÖn s¾p xÕp cho c¸n bé, gi¶ng viªn ®i häc n©ng cao tr×nh ®é, ®¸p øng yªu cÇu ngµy cµng cao cña sù nghiÖp ®µo t¹o c¸n bé trong qu©n ®éi. Qu©n sè c¸n bé, gi¶ng viªn cña nhµ tr­êng ®i häc th­êng chiÕm tû lÖ trªn d­íi 30%, do vËy nh÷ng ®ång chÝ ë nhµ ph¶i g¸nh v¸c khèi l­îng c«ng viÖc rÊt nÆng, c­êng ®é huÊn luyÖn bao giê còng cao h¬n ®Þnh møc quy ®Þnh. Cã nhiÒu ®ång chÝ ®¶m nhiÖm trªn 1000 tiÕt mét n¨m (quy ®Þnh chØ 240 tiÕt/n¨m). Bµi to¸n ®Æt ra cho cÊp ñy c¸c cÊp vµ tr­ëng ban Long lµ ph¶i ch¨m lo lµm tèt c«ng t¸c chÝnh s¸ch c¸n bé cho c¶ sè ®i häc vµ sè c«ng t¸c ë tr­êng. Ngoµi viÖc quan t©m chung cho toµn ®éi ngò c¸n bé, tr¸nh ®Ó hä thiÖt thßi, anh cßn cã nh÷ng ®Ò xuÊt rÊt cã lý, cã t×nh ®Ó t¹o mäi ®iÒu kiÖn tèt nhÊt cho c¸n bé yªn t©m ®i häc. §¬n cö tr­êng hîp trung t¸ NguyÔn Kh¾c Thanh gi¸o viªn Khoa C«ng t¸c §¶ng, c«ng t¸c chÝnh trÞ hoµn c¶nh gia ®×nh khã kh¨n, anh ph¶i vay ng©n hµng 20 triÖu ®ång ®Ó gi¶i quyÕt viÖc nhµ. Khi lµm nh©n sù ®i häc tiÕn sü anh Thanh ®Ò ®¹t nguyÖn väng ®­îc ë nhµ mÊy n¨m n÷a ®Ó tr¶ xong nî ng©n hµng råi míi ®i. Tr­íc lêi yªu cÇu nh­ vËy tr­ëng ban Long mét mÆt ®éng viªn vÒ tinh thÇn, mÆt kh¸c t­ vÊn cho anh Thanh lµm ®¬n xin vay tõ nguån quü vèn cña nhµ tr­êng ®Ó tr¶ nî cho ng©n hµng. ViÖc lµm nµy ®­îc thñ tr­ëng nhµ tr­êng ñng hé rÊt nhiÖt t×nh, cho vay kh«ng thêi h¹n, khi nµo cã th× tr¶. Anh Thanh yªn t©m, phÊn khëi lªn ®­êng ®i häc. HiÖn nay, tiÕn sü Thanh lµ chñ nhiÖm bé m«n LÞch sö §¶ng, cã nhiÒu thµnh tÝch trong gi¶ng d¹y vµ nghiªn cøu khoa häc. Mçi lÇn nh¾c ®Õn chuyÖn ®i häc cña m×nh anh Thanh l¹i nãi “T«i ®­îc nh­ ngµy h«m nay lµ nhê c«ng cña anh Long ®Êy!”.

 Tr­ëng ban Long còng rÊt chó träng viÖc ®éng viªn khuyÕn khÝch c¸n bé. Sau khi Th­êng vô ®¶ng ñy häp quyÕt nghÞ vÒ bæ nhiÖm, ®Ò b¹t, ®iÒu ®éng c¸n bé th× tæ chøc ngay lÔ trao quyÕt ®Þnh cho c¸n bé. Th­êng th× häp xong buæi s¸ng buæi chiÒu trao, kh«ng bao giê kÐo dµi thêi gian. Anh nãi, lµm nh­ vËy võa b¶o ®¶m ®óng nguyªn t¾c võa kÞp thêi, tr¸nh ®­îc nh÷ng luång th«ng tin lÖch l¹c. §èi víi häc viªn sü quan tèt nghiÖp ra tr­êng, tr­íc ®©y th­êng chØ trao qu©n hµm ®¹i diÖn cho mét sè häc viªn giái t¹i buæi lÔ tèt nghiÖp. Sè ®«ng cßn l¹i nhµ tr­êng ñy quyÒn cho c¸c ®¬n vÞ trao. Tõ khi lµm tr­ëng ban, anh ®· ®Ò xuÊt víi thñ tr­ëng nhµ tr­êng tæ chøc mét buæi trao qu©n hµm cho tÊt c¶ häc viªn tèt nghiÖp vµ ®­îc ®ång ý. T¹i buæi lÔ nµy, hiÖu tr­ëng, chÝnh ñy nhµ tr­êng trùc tiÕp trao quyÕt ®Þnh ph©n c«ng c«ng t¸c, qu©n hµm cho häc viªn tèt nghiÖp vµ chôp ¶nh l­u niÖm víi hä. nh ®­îc göi tÆng ®Õn tõng ®ång chÝ sü quan trÎ tr­íc khi lªn ®­êng nhËn c«ng t¸c míi. NhiÒu ®ång chÝ nghÑn ngµo xóc ®éng Êp tÊm ¶nh vµo lång ngùc, n¬i con tim tuæi trÎ ®ang thæn thøc “Cã dï ®i bÊt cø n¬i ®©u, lµm bÊt cø viÖc g×, chóng em vÉn nhí m·i vÒ m¸i tr­êng nµy”... Råi hä «m nhau khãc. Chøng kiÕn c¶nh t­îng ®ã Long còng kh«ng k×m ®­îc lßng m×nh. Anh quay mÆt lau nh÷ng giät n­íc m¾t vui.

Kh«ng nh÷ng v÷ng vµng vÒ chuyªn m«n, anh cßn lµ mét bÝ th­ chi bé n¨ng ®éng, lu«n ph¸t huy tèt vai trß cña m×nh trong c«ng t¸c x©y dùng §¶ng. NÒn nÕp chÕ ®é sinh ho¹t chi bé, chi ñy ®­îc anh duy tr× nghiªm tóc, cã chÊt l­îng. Chi bé Ban c¸n bé lµ n¬i ®ång chÝ bÝ th­ ®¶ng ñy nhµ tr­êng tham gia sinh ho¹t, nªn tõ viÖc chuÈn bÞ néi dung ®Õn ®iÒu hµnh héi nghÞ còng nh­ tiÕn hµnh mäi mÆt c«ng t¸c §¶ng ®Òu ®­îc bÝ th­ Long chó träng ®óng møc, kh«ng bao giê ®Ó xÈy ra sai sãt. §­îc ®ång chÝ bÝ th­ ®¶ng ñy nhµ tr­êng ®¸nh gi¸ cao. Anh lu«n chÊp hµnh nghiªm nguyªn t¾c tËp trung d©n chñ, tËp thÓ l·nh ®¹o ®i ®«i víi ph©n c«ng c¸ nh©n phô tr¸ch; biÕt c¸ch ph¸t huy vai trß cña cÊp ñy viªn vµ c¸n bé cÊp d­íi, t¹o nªn mét tËp thÓ chi bé ®oµn kÕt, v÷ng m¹nh, lu«n l·nh ®¹o ®¬n vÞ hoµn thµnh xuÊt s¾c mäi nhiÖm vô. Bèn n¨m qua, chi bé Ban c¸n bé ®Òu ®¹t trong s¹ch v÷ng m¹nh tiªu biÓu, ®­îc §¶ng bé nhµ tr­êng tÆng giÊy khen. TËp thÓ Ban c¸n bé ®­îc tÆng danh hiÖu §¬n vÞ quyÕt th¾ng.

C¸ nh©n anh tham gia nhiÒu cuéc thi vµ ®Òu giµnh kÕt qu¶ cao. N¨m 2006 anh ®¹t gi¶i nhÊt Héi thi bÝ th­ chi bé giái, n¨m 2008 ®¹t gi¶i nhÊt Héi thi c¸n bé c¬ quan giái. §©y lµ nh÷ng cuéc thi cã nhiÒu néi dung khã, yªu cÇu cao, ®ßi hái ng­êi dù thi ph¶i tËp trung cao ®é vµ cã kiÕn thøc tæng hîp tèt. Thêi gian diÔn ra Héi thi tr«ng anh rÊt tÊt bËt, võa lo ®iÒu hµnh c«ng t¸c chuyªn m«n, võa tranh thñ «n luyÖn néi dung thi, cã h«m gÇn nh­ kh«ng cã thêi gian nghØ. TÝnh anh lµ vËy, viÖc g× còng ph¶i chu ®¸o, ®Õn n¬i ®Õn chèn, kh«ng dÔ d·i víi b¶n th©n m×nh. Nªn viÖc anh giµnh ®­îc gi¶i cao nhÊt héi thi còng kh«ng cã g× qu¸ bÊt ngê.

§èi víi c«ng viÖc chung cña c¬ quan chÝnh trÞ anh th­êng xuyªn tham gia tÝch cùc, ®ång thêi ®éng viªn vµ t¹o ®iÒu kiÖn cho c¸n bé nh©n viªn trong ban tham gia. Tõ ho¹t ®éng v¨n hãa v¨n nghÖ, thÓ dôc thao ®Õn x©y dùng c¶nh quan m«i tr­êng xanh, s¹ch, ®Ñp ®Òu cã sù gãp mÆt cña anh. Bµi h¸t “Gi÷a M¹c T­ Khoa nghe c©u hß vÝ dÆm” cña nh¹c sü TrÇn Hoµn ®­îc anh tr×nh bµy víi chÊt giäng xø NghÖ “thø thiÖt” ®· lµm lay ®éng bao ng­êi vµ xøng ®¸ng giµnh gi¶i nhÊt trong Héi thi tiÕng h¸t “Mõng sinh nhËt B¸c” n¨m 2008 cña tr­êng.

          §èi víi gia ®×nh, anh lµ ng­êi chång, ng­êi bè hÕt lßng v× vî con. Thêi gian...

Coi thử O/Chú đang mô đang lượn lờ cùng mềnh trong thớt ni
Guest
Di chuyển  
Bác không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bác không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bác không thể xóa bài của Bác trong diễn đàn này.
Bác không thể sửa bài của Bác trong diễn đàn này.
Bác không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bác không thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.

@DatNghe Theme by HaDttT & (webdatnghe@yahoo.com)
Bản quyền bởi YAF 1.9.301 | YAF © 2003-2009, Yet Another Forum.NET
Thời gian xử lý trang này hết 0,816 giây.